HÃY ĐẾN VỚI "TA"
(Suy niệm Chúa nhật XIV Thường niên – Năm A)
"Hãy đến với Ta... Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng". Tôi thấy Lời Chúa hôm nay nói với chính tôi trước. Khi đọc đoạn Tin Mừng này để tìm ý cho bài suy niệm, tôi thấy Lời Chúa cứ ở lại trong lòng mình, không chịu rời đi.
Ban đầu, tôi nghĩ mình sẽ chuẩn bị một bài giảng về sự hiền lành và khiêm nhường. Nhưng càng cầu nguyện, tôi càng thấy Chúa không cho mình vội nói về hai nhân đức ấy. Chúa cứ đưa tôi trở lại với một chữ rất ngắn: "TA".
Đọc đi đọc lại, tôi chợt hiểu: Chúa không bảo chúng ta hãy đi tìm một nhân đức. Chúa mời chúng ta đến với một Con Người. Không phải trước hết là học sự hiền lành hay tập sự khiêm nhường. Nhưng là đến với "TA".
Và tôi nhận ra, trước khi Chúa mời gọi anh chị em qua suy niệm mà tôi có thể viết ra đây, thì Chúa đang mời gọi chính tôi.
I. Có lẽ tôi đã làm nhiều việc của Chúa, nhưng lại ở với Chúa quá ít.
Tôi xin được chia sẻ thật. Những ngày cầu nguyện với đoạn Tin Mừng này, lòng tôi có một nỗi buồn. Là linh mục, rồi làm cha xứ, mỗi ngày tôi phải quyết định nhiều việc. Phải lo cho giáo xứ.Phải hướng dẫn. Phải nhắc nhở. Có khi phải sửa dạy. Có khi phải cương quyết... Những điều ấy đều cần.
Nhưng rồi tôi chợt tự hỏi: Có khi nào mình làm rất nhiều việc của Chúa, mà lại ở với Chúa quá ít không? Có khi nào mình quen nói về Chúa, nhưng lại ít ngồi yên để nghe Chúa nói? Có khi nào mình quen hướng dẫn người khác, mà chính mình lại ít để Chúa hướng dẫn? Có khi nào vì bận phụng sự Chúa mà mình lại có Chúa quá ít?
Câu hỏi ấy làm tôi đau. Nhưng tôi tin, đó là nỗi đau Chúa gửi đến để đánh thức tôi. Bởi vì chỉ khi nhận ra mình còn xa Chúa, mình mới thật lòng muốn trở về với Chúa.
II. Chúa không đưa cho chúng ta một bài học. Chúa trao cho chúng ta chính Chúa.
Chúa Giêsu không nói: "Hãy học sự hiền lành". "Hãy tập sự khiêm nhường". Chúa nói: "Hãy học cùng TA" Chỉ một chữ "Ta" thôi mà làm tôi suy nghĩ rất nhiều.
Bởi vì Chúa biết, nếu chỉ học một nhân đức, chúng ta sẽ sớm nản lòng. Hôm nay quyết tâm. Ngày mai lại thất bại. Nhưng nếu học với chính Chúa, thì khác. Vì Chúa không chỉ là người dạy. Chúa còn là sức mạnh; Chúa không chỉ chỉ đường. Chúa còn cầm tay chúng ta mà đi; Chúa không chỉ nói về sự hiền lành. Chính Chúa là sự hiền lành; Chúa không chỉ dạy sự khiêm nhường. Chính Chúa là sự khiêm nhường.
Cho nên, muốn biết hiền lành là gì, hãy nhìn Chúa. Muốn biết khiêm nhường là gì, hãy nhìn Chúa.
III. Nhìn Chúa thật lâu...
Bấy lâu nay chúng ta nhìn vào mình nhiều quá. Nhìn những thiếu sót. Nhìn những yếu đuối. Nhìn những thất bại... Càng nhìn càng buồn. Càng nhìn càng thấy mình không thay đổi được bao nhiêu.
Sau tất cả những điều đó, dường như Chúa đánh thức chúng ta: "Con đừng nhìn con mãi. Con hãy nhìn Ta".
Đúng vậy. Nhìn Chúa thật lâu... chúng ta mới hiểu thế nào là hiền lành. Nhìn Chúa nằm trong máng cỏ. Nhìn Chúa sống âm thầm ở Nagiarét. Nhìn Chúa cúi xuống rửa chân cho các môn đệ. Nhìn Chúa đón lấy trẻ thơ. Nhìn Chúa tha thứ cho người tội lỗi. Nhìn Chúa im lặng trước những lời kết án. Nhìn Chúa trên thập giá vẫn cầu xin Cha tha thứ...
Không ai có thể dạy chúng ta sự hiền lành đẹp hơn Chúa. Chính Chúa là bài học.
IV. Ở với Chúa thật lâu...
Nhưng nhìn thôi vẫn chưa đủ. Chúa còn nói: "Hãy học cùng Ta." Tôi nghĩ đến hai môn đệ đầu tiên. Họ đến. Và "Họ ở lại với Chúa".
Chỉ một câu thôi. Nhưng có lẽ đó là bí quyết của cả đời môn đệ. Ở với Chúa thật lâu. Ở lại trong lời của Chúa. Ở lại trước Thánh Thể. Ở lại trong thinh lặng. Ở lại để Chúa nhìn mình. Ở lại để Chúa sửa mình. Ở lại để Trái Tim của Chúa uốn nắn trái tim mình.
Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã đi con đường ấy. Thánh nhân không cố gắng trở thành một vị thánh lớn. Ngài chỉ cố gắng ở với Chúa. Càng ở với Chúa, ngài càng nhỏ lại. Và Chúa càng lớn lên trong cuộc đời của ngài.
V. Và tôi đã có thể hiểu...
Cuối cùng, tôi hiểu Chúa muốn dạy tôi điều gì. Từ đó, tôi thấy mình không còn dừng lại ở hai chữ hiền lành và khiêm nhường nữa.
Điều ở lại trong lòng tôi lại là một chữ khác. Đó là chữ "TA". "Hãy đến với Ta". "Hãy học cùng Ta".
Chúa không đưa cho tôi, rộng hơn, Chúa không đưa cho chúng ta một bài học để học thuộc. Chúa gọi tôi và mọi người đến với chính Chúa. Bởi vì chỉ có Chúa mới có thể làm cho trái tim chúng ta hiền lành. Chỉ có Chúa mới có thể làm cho lòng chúng ta khiêm nhường.
Không phải chúng ta tự làm được. Không phải chúng ta cố gắng là đủ. Chỉ khi tôi ở với Chúa, Chúa mới dần dần sống trong chúng ta.
Và rồi, đến đây, tôi thấy mình không còn biết nói gì hơn với Chúa, ngoài một lời xin lỗi. Cũng từ đó, tôi thấy bài suy niệm này Chúa dành cho chính tôi trước tiên. Xin anh chị em cho phép tôi được nói lời xin lỗi ấy với Chúa ngay trước mặt anh chị em.
Lạy Chúa Giêsu, con là linh mục của Chúa. Con đã giảng về Chúa nhiều năm. Con đã làm biết bao công việc cho Chúa. Con đã lo cho giáo xứ, cho giáo dân, cho bao nhiêu việc của Hội Thánh.
Nhưng hôm nay, trước lời mời dịu hiền của Chúa: "Hãy đến với Ta. Hãy học cùng Ta...", con mới giật mình nhận ra rằng: Có lẽ đã có những lúc con làm rất nhiều việc của Chúa, nhưng lại ở với Chúa quá ít.
Có lẽ đã có những lúc con nói nhiều về Chúa, nhưng lại dành quá ít thời gian chỉ để nhìn Chúa.
Có lẽ đã có những lúc vì bận phục vụ Chúa mà con lại ít sống với Chúa.
Và có lẽ, đó là lý do vì sao trái tim con vẫn chưa hiền lành như Chúa, vẫn chưa khiêm nhường như Chúa.
Xin Chúa tha thứ cho con. Xin đừng để con chỉ làm việc cho Chúa. Xin dạy con biết ở với Chúa. Để rồi từ sự hiện diện của Chúa, con sẽ biết yêu như Chúa, hiền lành như Chúa, khiêm nhường như Chúa.
Và nếu hôm nay, trong lời thú nhận rất riêng của tôi, anh chị em cũng nhận ra phần nào hình ảnh của chính mình, thì chúng ta hãy cùng nhau trở về. Không phải trở về với một phương pháp mới. Không phải trở về với một quyết tâm mới. Nhưng trở về với chính Chúa Giêsu.
Bởi vì Chúa không nói: "Hãy học sự hiền lành". Chúa lại nói: "Hãy học cùng Ta". Chúa cũng không nói: "Hãy tìm sự khiêm nhường". Chúa lại nói: "Hãy đến với Ta".
Vì thế, sau tất cả những gì chúng ta đã cầu nguyện và suy niệm với đoạn Tin Mừng này, tôi chỉ còn muốn giữ lại một lời nguyện duy nhất, như hành trang cho chính mình mỗi ngày:
Lạy Chúa Giêsu, điều con cần nhất không phải là làm thêm nhiều việc cho Chúa, mà là có Chúa nhiều hơn trong cuộc đời con. Vì chỉ khi con thật sự có Chúa, con mới có thể sống như Chúa.
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG
(Suy niệm Chúa nhật XIV Thường niên – Năm A)
"Hãy đến với Ta... Hãy học cùng Ta, vì Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng". Tôi thấy Lời Chúa hôm nay nói với chính tôi trước. Khi đọc đoạn Tin Mừng này để tìm ý cho bài suy niệm, tôi thấy Lời Chúa cứ ở lại trong lòng mình, không chịu rời đi.
Ban đầu, tôi nghĩ mình sẽ chuẩn bị một bài giảng về sự hiền lành và khiêm nhường. Nhưng càng cầu nguyện, tôi càng thấy Chúa không cho mình vội nói về hai nhân đức ấy. Chúa cứ đưa tôi trở lại với một chữ rất ngắn: "TA".
Đọc đi đọc lại, tôi chợt hiểu: Chúa không bảo chúng ta hãy đi tìm một nhân đức. Chúa mời chúng ta đến với một Con Người. Không phải trước hết là học sự hiền lành hay tập sự khiêm nhường. Nhưng là đến với "TA".
Và tôi nhận ra, trước khi Chúa mời gọi anh chị em qua suy niệm mà tôi có thể viết ra đây, thì Chúa đang mời gọi chính tôi.
I. Có lẽ tôi đã làm nhiều việc của Chúa, nhưng lại ở với Chúa quá ít.
Tôi xin được chia sẻ thật. Những ngày cầu nguyện với đoạn Tin Mừng này, lòng tôi có một nỗi buồn. Là linh mục, rồi làm cha xứ, mỗi ngày tôi phải quyết định nhiều việc. Phải lo cho giáo xứ.Phải hướng dẫn. Phải nhắc nhở. Có khi phải sửa dạy. Có khi phải cương quyết... Những điều ấy đều cần.
Nhưng rồi tôi chợt tự hỏi: Có khi nào mình làm rất nhiều việc của Chúa, mà lại ở với Chúa quá ít không? Có khi nào mình quen nói về Chúa, nhưng lại ít ngồi yên để nghe Chúa nói? Có khi nào mình quen hướng dẫn người khác, mà chính mình lại ít để Chúa hướng dẫn? Có khi nào vì bận phụng sự Chúa mà mình lại có Chúa quá ít?
Câu hỏi ấy làm tôi đau. Nhưng tôi tin, đó là nỗi đau Chúa gửi đến để đánh thức tôi. Bởi vì chỉ khi nhận ra mình còn xa Chúa, mình mới thật lòng muốn trở về với Chúa.
II. Chúa không đưa cho chúng ta một bài học. Chúa trao cho chúng ta chính Chúa.
Chúa Giêsu không nói: "Hãy học sự hiền lành". "Hãy tập sự khiêm nhường". Chúa nói: "Hãy học cùng TA" Chỉ một chữ "Ta" thôi mà làm tôi suy nghĩ rất nhiều.
Bởi vì Chúa biết, nếu chỉ học một nhân đức, chúng ta sẽ sớm nản lòng. Hôm nay quyết tâm. Ngày mai lại thất bại. Nhưng nếu học với chính Chúa, thì khác. Vì Chúa không chỉ là người dạy. Chúa còn là sức mạnh; Chúa không chỉ chỉ đường. Chúa còn cầm tay chúng ta mà đi; Chúa không chỉ nói về sự hiền lành. Chính Chúa là sự hiền lành; Chúa không chỉ dạy sự khiêm nhường. Chính Chúa là sự khiêm nhường.
Cho nên, muốn biết hiền lành là gì, hãy nhìn Chúa. Muốn biết khiêm nhường là gì, hãy nhìn Chúa.
III. Nhìn Chúa thật lâu...
Bấy lâu nay chúng ta nhìn vào mình nhiều quá. Nhìn những thiếu sót. Nhìn những yếu đuối. Nhìn những thất bại... Càng nhìn càng buồn. Càng nhìn càng thấy mình không thay đổi được bao nhiêu.
Sau tất cả những điều đó, dường như Chúa đánh thức chúng ta: "Con đừng nhìn con mãi. Con hãy nhìn Ta".
Đúng vậy. Nhìn Chúa thật lâu... chúng ta mới hiểu thế nào là hiền lành. Nhìn Chúa nằm trong máng cỏ. Nhìn Chúa sống âm thầm ở Nagiarét. Nhìn Chúa cúi xuống rửa chân cho các môn đệ. Nhìn Chúa đón lấy trẻ thơ. Nhìn Chúa tha thứ cho người tội lỗi. Nhìn Chúa im lặng trước những lời kết án. Nhìn Chúa trên thập giá vẫn cầu xin Cha tha thứ...
Không ai có thể dạy chúng ta sự hiền lành đẹp hơn Chúa. Chính Chúa là bài học.
IV. Ở với Chúa thật lâu...
Nhưng nhìn thôi vẫn chưa đủ. Chúa còn nói: "Hãy học cùng Ta." Tôi nghĩ đến hai môn đệ đầu tiên. Họ đến. Và "Họ ở lại với Chúa".
Chỉ một câu thôi. Nhưng có lẽ đó là bí quyết của cả đời môn đệ. Ở với Chúa thật lâu. Ở lại trong lời của Chúa. Ở lại trước Thánh Thể. Ở lại trong thinh lặng. Ở lại để Chúa nhìn mình. Ở lại để Chúa sửa mình. Ở lại để Trái Tim của Chúa uốn nắn trái tim mình.
Thánh Têrêsa Hài Đồng Giêsu đã đi con đường ấy. Thánh nhân không cố gắng trở thành một vị thánh lớn. Ngài chỉ cố gắng ở với Chúa. Càng ở với Chúa, ngài càng nhỏ lại. Và Chúa càng lớn lên trong cuộc đời của ngài.
V. Và tôi đã có thể hiểu...
Cuối cùng, tôi hiểu Chúa muốn dạy tôi điều gì. Từ đó, tôi thấy mình không còn dừng lại ở hai chữ hiền lành và khiêm nhường nữa.
Điều ở lại trong lòng tôi lại là một chữ khác. Đó là chữ "TA". "Hãy đến với Ta". "Hãy học cùng Ta".
Chúa không đưa cho tôi, rộng hơn, Chúa không đưa cho chúng ta một bài học để học thuộc. Chúa gọi tôi và mọi người đến với chính Chúa. Bởi vì chỉ có Chúa mới có thể làm cho trái tim chúng ta hiền lành. Chỉ có Chúa mới có thể làm cho lòng chúng ta khiêm nhường.
Không phải chúng ta tự làm được. Không phải chúng ta cố gắng là đủ. Chỉ khi tôi ở với Chúa, Chúa mới dần dần sống trong chúng ta.
Và rồi, đến đây, tôi thấy mình không còn biết nói gì hơn với Chúa, ngoài một lời xin lỗi. Cũng từ đó, tôi thấy bài suy niệm này Chúa dành cho chính tôi trước tiên. Xin anh chị em cho phép tôi được nói lời xin lỗi ấy với Chúa ngay trước mặt anh chị em.
Lạy Chúa Giêsu, con là linh mục của Chúa. Con đã giảng về Chúa nhiều năm. Con đã làm biết bao công việc cho Chúa. Con đã lo cho giáo xứ, cho giáo dân, cho bao nhiêu việc của Hội Thánh.
Nhưng hôm nay, trước lời mời dịu hiền của Chúa: "Hãy đến với Ta. Hãy học cùng Ta...", con mới giật mình nhận ra rằng: Có lẽ đã có những lúc con làm rất nhiều việc của Chúa, nhưng lại ở với Chúa quá ít.
Có lẽ đã có những lúc con nói nhiều về Chúa, nhưng lại dành quá ít thời gian chỉ để nhìn Chúa.
Có lẽ đã có những lúc vì bận phục vụ Chúa mà con lại ít sống với Chúa.
Và có lẽ, đó là lý do vì sao trái tim con vẫn chưa hiền lành như Chúa, vẫn chưa khiêm nhường như Chúa.
Xin Chúa tha thứ cho con. Xin đừng để con chỉ làm việc cho Chúa. Xin dạy con biết ở với Chúa. Để rồi từ sự hiện diện của Chúa, con sẽ biết yêu như Chúa, hiền lành như Chúa, khiêm nhường như Chúa.
Và nếu hôm nay, trong lời thú nhận rất riêng của tôi, anh chị em cũng nhận ra phần nào hình ảnh của chính mình, thì chúng ta hãy cùng nhau trở về. Không phải trở về với một phương pháp mới. Không phải trở về với một quyết tâm mới. Nhưng trở về với chính Chúa Giêsu.
Bởi vì Chúa không nói: "Hãy học sự hiền lành". Chúa lại nói: "Hãy học cùng Ta". Chúa cũng không nói: "Hãy tìm sự khiêm nhường". Chúa lại nói: "Hãy đến với Ta".
Vì thế, sau tất cả những gì chúng ta đã cầu nguyện và suy niệm với đoạn Tin Mừng này, tôi chỉ còn muốn giữ lại một lời nguyện duy nhất, như hành trang cho chính mình mỗi ngày:
Lạy Chúa Giêsu, điều con cần nhất không phải là làm thêm nhiều việc cho Chúa, mà là có Chúa nhiều hơn trong cuộc đời con. Vì chỉ khi con thật sự có Chúa, con mới có thể sống như Chúa.
Lm JB NGUYỄN MINH HÙNG