1. Tòa Thánh bác bỏ đề xuất của các giám mục Đức về việc cho giáo dân thuyết giảng trong Thánh lễ.

Vatican tuyên bố đã kiên quyết bác bỏ đề xuất của các giám mục Đức về việc cho phép giáo dân giảng lễ trong các Thánh lễ.

Một thông cáo báo chí từ Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích ngày 23 tháng 6 đã truyền đạt tin tức về phản hồi của Tòa Thánh đối với yêu cầu từ Hội đồng Giám mục Đức, gọi tắt là DBK, trong đó đề nghị trao cho giáo dân những quyền thường chỉ dành cho giáo sĩ. Theo bỏ phiếu và yêu cầu của DBK, giáo dân sẽ có quyền "trong những trường hợp đặc biệt" để giảng lễ trong Thánh lễ.

Cuộc bỏ phiếu của DBK về vấn đề này diễn ra vào ngày 26 tháng 2, ngay sau khi Giám mục Heiner Wilmer SCJ được bầu làm chủ tịch mới của DBK, và yêu cầu của họ đã được gửi đến Vatican vào ngày 30 tháng 3.

Nhưng khi bác bỏ lời thỉnh cầu đó, Bộ Phụng vụ và Kỷ luật các Bí tích đã viết rằng "kỷ luật hiện hành không thể được miễn trừ bằng một sắc lệnh đặc biệt, vì việc dành bài giảng cho linh mục hoặc phó tế không chỉ là một quy tắc kỷ luật đơn thuần mà còn xuất phát từ bản chất của phụng vụ".

Bộ Phụng Tự và Kỷ Luật Bí Tích của Vatican, do Hồng Y Arthur Roche đứng đầu, cho biết thêm rằng bài giảng trong Thánh lễ cấu thành "một phần không thể thiếu của Phụng vụ Lời Chúa, gắn liền mật thiết với việc công bố Tin Mừng, và là sự thực thi quyền giảng dạy được giao phó cho các thừa tác viên được thụ phong qua Bí tích Truyền chức Thánh".

"Việc công bố Lời Chúa trong nghi thức phụng vụ không thể tách rời khỏi sứ mệnh được lãnh nhận một cách bí tích và khỏi sự hiệp nhất ràng buộc Lời Chúa và Bí tích trong Thánh lễ Thánh Thể".

Ngay sau đó, DBK đã công bố toàn văn bức thư của Tòa Thánh, đề ngày 17 tháng 6. Được ký bởi Hồng Y Roche, bức thư lưu ý rằng vấn đề được nêu trong yêu cầu đã "được Giáo huấn của Giáo hội nhiều lần khẳng định lại, đặc biệt là trong Thông tư Redemptionis Sacramentum (số 64–66), trong đó loại trừ rõ ràng khả năng các tín hữu giáo dân có thể giảng lễ trong Thánh lễ, ngay cả dưới một danh xưng khác".

Hướng dẫn đó nêu rõ rằng nếu linh mục không tự mình giảng lễ, ngài "có thể giao việc giảng lễ cho một linh mục đồng tế hoặc đôi khi, tùy theo hoàn cảnh, cho một phó tế, nhưng không bao giờ được giao cho một giáo dân".

Đức Hồng Y Roche nói thêm: "Đối với linh mục, việc chuẩn bị và thuyết giảng là một phần không thể thiếu trong chức vụ và đời sống tâm linh của ngài, và không thể tách rời khỏi chúng."

Đức Hồng Y cũng bác bỏ khả năng phân biệt một cách chính thức giữa bài giảng của linh mục và bài thuyết giảng của giáo dân trong bối cảnh này, giải thích rằng "xét theo những cân nhắc này, sự phân biệt được đề xuất giữa một 'bài giảng'" và một hình thức thuyết giảng khác là không thể chấp nhận được vì "vị trí được đề xuất – ngay sau Phúc Âm – và chức năng được thực hiện về cơ bản tương ứng với chính bài giảng".

Thay vào đó, Đức Hồng Y Roche nhấn mạnh rằng sự tham gia của giáo dân vào đời sống Giáo hội cần phù hợp với vị trí của họ, cho phép linh mục duy trì nhiệm vụ bí tích của mình. Những vai trò của giáo dân có thể bao gồm "tham gia vào việc chuẩn bị bài giảng và các hình thức giáo lý và truyền giáo khác". Theo Roche, sự tham gia của giáo dân vào các hoạt động như vậy "làm phong phú thêm cho chính các thừa tác viên được thụ phong, đồng thời tôn trọng vai trò tương ứng phù hợp với từng giai đoạn đời sống".

Việc giảng đạo bởi giáo dân bị nghiêm cấm tuyệt đối theo Điều 767 triệt 1 của Giáo luật, quy định rằng: "Trong các hình thức giảng đạo, bài giảng, vốn là một phần của chính phụng vụ và dành riêng cho linh mục hoặc phó tế, là hình thức quan trọng nhất; trong bài giảng, các mầu nhiệm đức tin và các quy tắc của đời sống Kitô giáo phải được giải thích từ Kinh Thánh trong suốt năm phụng vụ."

Một bài bình luận về việc giáo dân thuyết giảng, được ban hành năm 2001 bởi chủ tịch Hội đồng Giám mục Hoa Kỳ lúc bấy giờ, Giám mục Wilton Gregory, đã nêu rõ lệnh cấm này và giải thích thêm:

" Khi quy định việc giảng đạo của giáo dân, giám mục giáo phận không bao giờ được phép bỏ qua quy tắc dành bài giảng cho các thừa tác viên có chức thánh (điều 767, triệt 1; xem Ủy ban Giáo hoàng về Giải thích chính xác Bộ Giáo luật, ngày 26 tháng 5 năm 1987, trong AAS 79, 1249). Việc giảng đạo của giáo dân không được diễn ra trong Thánh lễ vào thời điểm dành cho bài giảng."

Tuyên bố của Vatican sẽ là một đòn giáng mạnh vào các giám mục Đức và chủ tịch mới của họ, Giám mục Wilmer, người đã đích thân ủng hộ hầu hết các đề xuất cấp tiến được đưa ra tại hội nghị.

Việc ngài được bầu làm chủ tịch vào thời điểm đó được xem là một tín hiệu rõ ràng gửi đến Rôma về ý định của DBK, bản thân tổ chức này đã tham gia đối thoại với Tòa Thánh trong nhiều năm về các vấn đề dị giáo do Con đường Thượng hội đồng của quốc gia đưa ra.

Nhưng yếu tố then chốt sẽ vẫn không thay đổi, đó là việc DBK sẽ bất kể đến việc Tòa Thánh bác bỏ yêu cầu của họ như thế nào. Bằng cách tiếp tục hoạt động của các nhà thuyết giáo giáo dân một cách không chính thức và vào những dịp không thường xuyên, DBK có thể sẽ bắt đầu đạt được mục tiêu cuối cùng của mình bất chấp tuyên bố của Tòa Thánh, và những hành động của họ cho đến nay cho thấy họ không hề e ngại việc coi thường luật lệ Giáo hội.

Một khía cạnh quan trọng trong vấn đề này là liệu cuộc gặp gỡ giữa Đức Lêô và Giám mục Wilmer vào mùa xuân năm nay có đủ để thuyết phục chủ tịch DBK hiểu nguyên tắc rằng nếu Rôma đã cấm một hành động, thì họ phải tuân theo chỉ thị đó hay không.


Source:Catholic Herald

2. Hai thành viên Opus Dei hy sinh mạng sống để cứu bạn mình được vinh danh bằng Huy chương Carnegie.

Mùa hè năm ngoái, khi một thành viên khác của Opus Dei đang vật lộn trong dòng nước lạnh giá dưới một thác nước dữ dội, Matt Schoenecker và Matt Anthony đã nhảy xuống và cố gắng cứu anh ta. Cả ba người đều thiệt mạng.

Giờ đây, Schoenecker và Anthony đã được công nhận ở cấp quốc gia vì lòng vị tha và sự dũng cảm của họ, được truy tặng Huân chương Carnegie vì chủ nghĩa anh hùng.

"Họ hoàn toàn xứng đáng với điều đó," Lourdes Creus, chị gái của Val Creus, người đàn ông 59 tuổi mà Schoenecker, 50 tuổi, và Anthony, 44 tuổi, đã cố gắng cứu sống, nói. "Tôi mãi mãi biết ơn họ. Tôi luôn nghĩ về họ."

"Ai lại làm thế, những gì họ đã làm cho anh trai tôi? Điều đó thật hiếm thấy," cô nói với tờ Register. "Mọi chuyện diễn ra chỉ trong vài giây. Không hề suy nghĩ, chỉ vì bản tính của họ."

Như tờ Register đã đưa tin vào mùa hè năm ngoái, ba người đàn ông này là các thành viên giáo dân độc thân của Opus Dei, một tổ chức Công Giáo được thành lập năm 1928 bởi Thánh Josemaría Escrivá (1902-1975) nhằm giúp giáo dân trở nên thánh thiện thông qua công việc thường nhật.

Schoenecker, Anthony và Creus đã đến thăm một trung tâm Opus Dei ở miền bắc California vào tháng Sáu năm ngoái để tham gia khóa học thường niên kéo dài ba tuần mà các thành viên thường tham gia vào mùa hè.

Vào ngày 18 tháng 6 năm 2025, họ và một số người đàn ông khác đã lái xe ba tiếng đồng hồ từ một trung tâm của Opus Dei để đi bộ gần bốn tiếng đến thác Rattlesnake, một thác nước ở dãy núi Sierra Nevada trong Rừng Quốc gia Tahoe, cách Sacramento khoảng 70 dặm về phía đông bắc.

Schoenecker, một người đam mê hoạt động ngoài trời từng dẫn các nhóm đến đó trước đây, và một người leo núi khác đã nhảy từ một mỏm đá cao khoảng 6 mét xuống một hồ nước tự nhiên gần thác nước, rơi xuống dòng nước có nhiệt độ khoảng 10 độ C.

Ban đầu Creus do dự vì độ cao, nhưng không lâu sau anh ta cũng nhảy xuống. Giữa tiếng nước đổ, những người khác nghe thấy tiếng kêu cứu của Creus. Schoenecker lập tức quay lại mỏm đá và nhảy xuống để cố gắng cứu Creus.

Anthony, người vốn không có ý định xuống nước, đã cởi giày và nhảy xuống theo Schoenecker.

Không ai trong số những người đi bộ đường dài khác nhìn thấy ba người đàn ông đó nữa. Ba ngày sau, Juan Heredia, một thợ lặn tình nguyện đến từ Stockton, California, đã tìm thấy thi thể của họ ở độ sâu khoảng 10,6 mét.

Hiện chưa rõ điều gì đã xảy ra, mặc dù các nhà quan sát tin rằng nước lạnh và dòng chảy xiết có thể đóng một vai trò nào đó.

Bốn ngày sau lễ kỷ niệm một năm vụ ba người chết đuối, Ủy ban Quỹ Anh hùng Carnegie hôm thứ Hai thông báo rằng Schoenecker và Anthony đã được trao tặng Huân chương Carnegie, giải thưởng mà ủy ban trao tặng "cho những người liều mình đối mặt với cái chết hoặc thương tích nghiêm trọng về thể chất ở mức độ phi thường trong khi cứu hoặc cố gắng cứu mạng sống của người khác."

Andrew Carnegie (1835-1919), người sáng lập Carnegie Steel và sau này là một nhà bác ái, đã thành lập quỹ này vào năm 1904 để vinh danh hai người đàn ông đã hy sinh sau khi vào một hầm mỏ bị sập gần Pittsburgh để cố gắng cứu những người thợ mỏ bị mắc kẹt. Ủy ban mô tả Huân chương Carnegie là "giải thưởng cao quý nhất của quốc gia dành cho lòng dũng cảm của một thường dân".


Source:National Catholic Register

3. Một linh mục bị giết ở Sudan sau vụ trộm thuốc từ nhà thờ.

Một linh mục vẫn ở lại giáo xứ của mình ở Sudan bất chấp bạo lực ngày càng gia tăng đã bị giết sau vụ trộm thuốc men thiết yếu dành cho người dân địa phương. Đức Cha Yunan Tombe Trille Kuku Andali, Giám Mục Giáo phận El Obeid cho biết như trên khi cử hành thánh lễ an táng cho vị linh mục tại nơi ngài bị sát hại.

Đức Cha Andali cho biết Cha Youhana Alamin, linh mục quản xứ nhà thờ Thánh Vinh Sơn ở Kauda, đã bị bắn chết vào thứ Sáu, ngày 19 tháng 6, tại vùng núi Nuba, cùng với một người gác đêm. Một người gác đêm khác may mắn sống sót sau vụ tấn công.

Các nguồn tin từ Giáo phận El Obeid báo cho tổ chức Trợ Giúp Các Giáo Hội Đau Khổ, gọi tắt là ACN, rằng vị linh mục đang lên kế hoạch di tản sau khi những người đàn ông có vũ trang xông vào khuôn viên nhà thờ vào ngày 18 tháng 6 và yêu cầu được vào kho thuốc để lấy đồ dùng y tế.

Sáng hôm sau, họ quay lại và bắn chết vị linh mục cùng hai người canh gác của ngài.

Nguồn tin cho biết: "Vào thứ Năm, ngày 18 tháng 6, một nhóm vũ trang đã đến khuôn viên nhà thờ và yêu cầu được vào kho thuốc để lấy thiết bị y tế.

"Trước tình hình căng thẳng, người chủ cửa hàng không còn lựa chọn nào khác ngoài việc hợp tác với họ, giao chìa khóa, và họ lấy thiết bị y tế cùng bất cứ thứ gì họ có thể vớ được."

Nguồn tin cho biết Cha Alamin đã báo cho Tòa Giám Mục về vụ cướp và đang chuẩn bị di tản, nhưng không bao giờ có cơ hội làm điều đó.

Tòa Giám Mục tin rằng những kẻ khủng bố nghĩ rằng vụ trộm đã được trình báo và vụ giết người là một cuộc tấn công trả thù.

Nguồn tin từ giáo phận cho biết thêm: "Thật không may, vào thứ Sáu, nhóm vũ trang đã quay trở lại khuôn viên nhà thờ và tìm đến phòng của Cha xứ khi ngài đang ở cùng hai người bảo vệ…

"Họ được dẫn đến phòng của Cha Youhana Alamin. Sau đó, họ mở cửa phòng và bắn chết ngài cùng hai người bảo vệ của ngài."

"Tuy nhiên, một nhân viên bảo vệ đã sống sót và đang nằm bệnh viện. Anh ta đã báo cáo vụ việc."

Kauda là căn cứ ở vùng núi Nuba của Phong trào Giải phóng Nhân dân Sudan, một tổ chức vũ trang.

Trong những tháng gần đây, tình hình an ninh ngày càng xấu đi, cùng với các cuộc xung đột vũ trang và bộ lạc, đã khiến một số nhân viên tôn giáo phải di tản khỏi khu vực.

Nhưng Cha Alamin đã chọn ở lại với cộng đồng của mình, trở thành một trong số ít các linh mục vẫn còn phục vụ tại khu vực đầy bất ổn này.

Các nguồn tin cho biết vai trò của ngài không chỉ giới hạn ở việc chăm sóc tinh thần, mà Giáo hội còn đóng vai trò là nguồn cung cấp dịch vụ chăm sóc sức khỏe và hỗ trợ thiết yếu cho những người dễ bị tổn thương nhất.

Nguồn tin từ Tòa Giám Mục El Obeid cho biết thêm: "Chúng tôi chờ đợi kết quả điều tra của chính quyền địa phương với hy vọng thủ phạm sẽ bị trừng trị."

"Chúng tôi phó thác Cha Youhana và các nạn nhân khác cho lòng thương xót của Chúa và cầu nguyện cho sự an ủi và sức mạnh đến với gia đình, giáo dân và tất cả những người bị ảnh hưởng bởi thảm kịch này."

ACN đã nhận được lời chia buồn từ nhà thờ St Peter's, Babnusa, nơi vị linh mục từng phục vụ từ năm 1997 đến năm 2021.

Đến đây với tư cách là chủng sinh, sau đó trở thành phó tế rồi linh mục quản xứ, ngài được giáo xứ nhớ đến như một vị mục tử tận tụy.

Ban quản lý giáo xứ cho biết: "Ngài là người bạn của giới trẻ và trẻ em, và ngài yêu công việc của mình cho đến tận cuối đời."


Source:Catholic Herald